NHÌN LẠI MỘT SỐ PHIM TRUYỀN HÌNH HÀN QUỐC NĂM 2009

Năm 2009 không hẳn là năm vàng của phim truyền hình Hàn Quốc như năm 2007, nhưng cũng là năm có khá nhiều phim tạo hiện tượng. Bản tổng kết này chỉ bàn tới những phim tôi theo dõi hết hoặc xem gần một nửa đủ để đánh giá bộ phim. Các phim được xếp theo vần alphabet tên tiếng Anh của phim.

Bạn đang xem: Nhìn lại một số phim truyền hình hàn quốc năm 2009

Boys Over Flowers

*

– Tên tiếng Hàn 꽃보다 남자 / Kgotboda Namja

– Tên tiếng Anh Boys Before Flowers / Boys Over Flowers

– 25 tập

– Đài KBS, tối thứ 2 và 3

Đầu năm 2009, BOF làm một cuộc xâm lăng ngoạn mục trên khắp các forum phim ảnh Hàn Quốc. Bộ phim đưa Lee Min-ho từ một anh chàng vô danh vụt sáng thành ngôi sao được hâm mộ khắp Châu Á. Tất cả các diễn viên khác của phim, dù chỉ xuất hiện vài phút trong phim đi chăng nữa, cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt của khán giả.

BOF, đáng buồn thay, có thể xếp vào hàng ngũ những bộ phim tệ nhất của năm, một mớ lẩu thập cẩm, kịch bản hỗn độn, tính cách nhân vật không nhất quán, mờ nhạt. Tôi biết chắc fans của BOF sẽ công kích tôi về điều này, nhưng kìa, bạn nói ai chứ? Ai không yêu quý bộ phim yêu thích của các bạn thì các bạn bảo tôi phiến diện sao? Nếu không nhờ vào danh tiếng bộ manga Hana Yori Dango, không rõ BOF có được chú ý ngay từ đầu rồi được tung hô lên thành hiện tượng hay không.

Tôi không chê trách BOF về những phân biệt giàu nghèo và những xa hoa tráng lệ mà bộ phim tạo nên, cùng với những chàng trai công tử con nhà giàu và cô gái nhà nghèo đảm đang nghị lực. Không, tất cả những điều này là motif quen thuộc của phim truyền hình để thu hút khán giả, và tôi cũng không cảm thấy chán cái motif này (xem Brilliant Legacy thì rõ). Cái mà BOF thiếu, và rất tệ, là sự thống nhất trong tính cách nhân vật, và tính logic của toàn bộ mạch phim (chứ không bàn đến tính hợp lý của những chi tiết nhỏ, xem liệu có hợp lý hay không). Nhân vật nay thế này, mai thế kia. Biên kịch thích thì quẳng chi tiết này chi tiết nọ vào, nữ chính từ một cô gái mạnh mẽ với bản năng sinh tồn tự dưng lại trở thành một cô gái yếu ớt nhận sự giúp đỡ từ hết người này đến người khác.

Tôi ghét bộ phim này, ghét cái cách câu chuyện được xây dựng, lối đạo diễn cẩu thả vô lý, và những đoạn nhạc phim liên tu bất tận ồn ào bắt gặp khắp nơi. Điều đáng chú ý nhất ở BOF, có lẽ là nhờ dàn diễn viên trong phim, đối với tôi, nổi bật là Lee Min-ho và Kim Bum.

Kim Bum thực sự không xuất sắc trong phim, nhưng thiện cảm dành cho một diễn viên trẻ đẹp trai thân thiện đã cứu hình ảnh của cậu. Lee Min-ho thực sự là một hiện tượng của năm, và dù sau này có nhiều người đặt câu hỏi nếu Gu Jun Pyo được giao cho một nam diễn viên tên tuổi khác (bạn biết là ai rồi đấy!) thì liệu BOF sẽ có được thành công như thế nào. Tôi vẫn khẳng định, Gu Jun Pyo là của Lee Min-ho, và dù có ghét BOF mấy đi nữa, tôi vẫn yêu thích cậu diễn viên trẻ tuổi này, và thực ra cũng thầm cảm ơn BOF vì nhờ đó mà khán giả biết đến một ngôi sao sáng khác.

Bạn thích BOF, và có thể bạn ghét tôi vì tôi không ưa bộ phim. Không hề gì, đó là sự lựa chọn của mỗi cá nhân. Tôi biết chắc chúng ta vẫn có thể cùng yêu thích một bộ phim khác, vậy hãy cùng thử xem năm 2009 này tôi có điểm gì chung với bạn nữa không?

Brilliant Legacy

*

– Tên tiếng Hàn: 찬란한 유산 / Chanranhan Yusan

– Tên tiếng Anh: Shining Inheritance / Brilliant Legacy

– 28 tập

– Đài SBS, phim cuối tuần, tối thứ 7 và CN.

Đi ngược lại vài bài trước chắc bạn cũng đã thấy Brilliant Legacy hớp hồn tôi như thế nào. Tôi cũng khá e dè khi tiếp cận những phim có ratings cao vì chỉ sợ gặp một BOF thứ hai !!! Nhưng Brilliant Legacy xứng đáng là một bộ phim hay, tính giải trí và tính giáo dục đều cao. Bạn đòi hỏi gì hơn nữa từ một bộ phim truyền hình?

Không cần những bí mật về thân thế, những mưu đồ quyền lực hay là những thứ xa xỉ đắt tiền của những cậu ấm cô chiêu con nhà giàu (hm hm, bạn biết tôi nói phim gì rồi chứ?), Brilliant Legacy giản dị và hấp dẫn nhờ sự phát triển tính cách nhân vật một cách thuyết phục, kịch bản chặt và đạo diễn chắc tay, chú ý tới từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Và một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng trong sáng là có thể đủ sức đi vào lòng người, cần gì tới những la hét với bi kịch và hiểu nhầm mới có thể tạo ra một chuyện tình đáng nhớ?

Cain and Abel

*

– Tên tiếng Hàn: 카인과 아벨

– Tên tiếng Anh: Cain and Abel

– 20 tập

– Đài SBS, tối thứ 4 và 5

Cain and Abel không phải là một phim hay! Một kịch bản tệ, quá tệ!!! nhiều lỗ hổng, phi logic, cường điệu hoá một cách lố bịch, lặp lại lối mòn của phim HQ, trả thù và bệnh tật, dài dòng lê thê, đặc biệt là tính cách nhân vật và mâu thuẫn dẫn đến những bi kịch trong phim cực kỳ gượng ép và cường điệu hóa.

Cain and Abel giống như là một show tạp kỹ, không có cái gì rõ ràng, một mớ bòng bong. Biên kịch chèn vào đó một mớ hỗn độn những chi tiết rất bi kịch, rất căng thẳng nhằm tạo cảm giác hồi hộp gay cấn, nào là tình tay ba, mất trí nhớ, ung thư não, nào là đấu súng, trả thù, một tí chính trị, một ít gián điệp, đấu đá tranh giành quyền lực, nhưng rồi tình yêu, cái thiện sẽ chiến thắng tât cả, vvv. Nhưng thật sự nó ko truyền tải được thông điệp gì, cảm giác rất giả tạo, và thú thực là tôi chẳng có cảm giác gì sau khi xem xong phim. Ôm đồm nhiều chi tiết để rồi cuối cùng ko có cái nào trọn vẹn.

Điều khiến tôi xem hết được 20 tập phim chính là nhờ dàn diễn viên, đặc biệt là Ji Sub và Ji-Min. Cặp đôi đáng yêu và dễ thương So Ji-sub -Ha Ji-min đủ sức giữ lại chút thiện cảm với C&A trong tôi. Và cũng nhờ C & A mà tôi biết đến sức mạnh của ánh mắt So Ji-sub. Đây là lần đầu tiên xem So Ji-sub đóng, mặc dù anh đã rất nổi tiếng với Glass shoes, What happened in BaliSorry, I love you nhưng vì đã lỡ bị tiết lộ trước kết thúc của cả 3 phim trên mà tôi từ chối không xem các phim đấy. Sau C&A tôi tìm lại những phim cũ của anh, và hoàn toàn đổ gục với MiSa, thậm chí đến giờ vẫn chưa đi tiếp với What happened in Bali.

Vẫn luôn luôn thích Han Ji-Min, một trong những nữ diễn viên HQ tôi yêu thích bởi vẻ đẹp tươi tắn rạng ngời, luôn đem đến niềm vui cho người khác. Dù diễn xuất của Han Ji-min trong phim này cũng tầm tầm, không có gì đột phá nhưng vẻ lạc quan của Oh Young-Ji trong phim này làm cân bằng lại gam màu tối tăm đượm màu trả thù và bệnh tật của phim. Diễn xuất không nổi bật nhưng cái cố gắng trong 20 tập phim trong âm điệu Bắc Hàn của cô cũng đủ khiến người khác thán phục.

Vai diễn phản diện của Shin Hyeon-Jun, ánh mắt sắc lạnh và lạnh lung, nói chung anh nhập vai rất đạt một nhân vật phản diện độc ác mưu mô, tuy có nhiều chỗ thấy hơi lên gân, cường điệu quá.

Vai diễn của Chae Jung-Ahn, người con gái giữ cả hai trái tim của hai anh em. Không biết tại do cô hay tại biên kịch, nhưng mặc dù giữ một vai trò khá trung tâm trong phim, nhưng tương tác giữa cô và hai nhân vật nam chính không đủ sức thuyết phục. Cũng có quá nhiều cảnh khóc cho vai diễn của cô. CJA vẫn vậy, đẹp, nữ tính nhưng lúc nào cũng mang vẻ khó gần làm cho thiện cảm với cô giảm bớt phần nào.

Nói tóm lại, nếu bạn là fan của So Ji-sub và muốn thỏa sức ngắm anh trong gần 20 tiếng đồng hồ cùng với một happy ending cho vai diễn của anh sau bao nhiêu bi kịch nổi tiếng trong phim truyền hình Hàn Quốc thì Cain and Abel cũng tạm coi là một lựa chọn.

City Hall

– Tên 시티홀 / City Hall

– 20 tập

– Đài SBS, tối thứ 4 và 5

Tôi vẫn đánh giá City Hall là hay, nhưng nhìn nhận lại thì tôi đã không còn là crazy fan của phim.

Chẳng hiểu có phải vì hồi xem City Hall không có thời gian viết lách để lưu giữ cảm xúc, hay vì City Hall thiếu một cái gì đó khiến tôi không bị thôi thúc phải viết nhiều như đối với Brilliant Legacy hay You’re beautiful (chỉ nhắc đến 2 phim này vì đây là 2 phim xem gần đây) mà dạo gần đây nhắc đến City Hall tôi ko còn rung lên nữa.

Tôi cũng nhớ là lúc ấy mình điên cuồng lên vì City Hall như thế nào, khuấy đảo cả topic yêu phim Hàn trên Webtretho, thúc giục mọi người cùng xem CH. Nhưng tôi chưa bao giờ xem lại CH tập cuối với phụ đề tiếng Anh và tiếng Việt mà chỉ xem duy nhất một lần bản raw ngay hôm phát sóng tập cuối của CH thôi. Tôi đã reo ầm lên sung sướng vì cái kết “trong mơ”, vẫn rối rít giục mọi người xem phim, vẫn xem lại một vài cảnh ở các tập giữa nhưng riêng tập cuối thì chưa một lần xem lại.

Về tính chất cổ tích, fairy tale kiểu Cinderella thì City HallBrilliant Legacy là hoàn toàn như nhau.

City Hall có thể khiến ta nhầm tưởng về tính đời thường của nó ở những câu thoại rất đời và rất sắc, nhưng đặt trong cảnh phim mượn chuyện chính trị để nói chuyện tình yêu, thì đây rõ ràng là một câu chuyện cổ tích. Và vì bản chất nó là một câu chuyện không có thực mà lại muốn làm như thật nên biên kịch dồn sức vào những chi tiết lãng mạn của tình yêu để ru người xem, khiến khán giả vì quá sung sướng với những khoảnh khắc đẹp như mơ và đối thoại sâu sắc mà tạm quên đi cái cốt lõi của vấn đề, rằng đừng có đánh đồng chính trị với chuyện tình yêu.

Brilliant Legacy thì không như vậy, kịch bản đã xác định rõ đây là một câu chuyện cổ tích hiện đại, và các tình tiết chính của phim thì cũng hướng rõ đến cái thông điệp ẩn sau nó. Nhưng BL thuyết phục tôi hơn, vì cách dẫn chuyện theo kiểu hiện thực hóa một câu chuyện cố tích, còn City Hall, lúc thì cổ tích hóa, lúc thì hiện thực hóa, khiến cho câu chuyện mang tính nửa vời.

Tôi vẫn rất trân trọng những cảm xúc mãnh liệt mà City Hall mang lại, và xem phim mà có được những cảm giác như thế thì còn đòi hỏi gì hơn? Chỉ muốn nói rằng, City Hall đối với tôi không phải là phim hay nhất của năm 2009, nhưng rõ ràng là một bộ phim nổi bật của năm.

Partner

*

– Tên 파트너 / Partner

– 16 tập

– Đài KBS, tối thứ 4 và 5

Partner là một trong những bộ phim truyền hình Hàn Quốc hiếm hoi về đề tài pháp đình. Và để minh chứng cho điểm yếu thường trực của phim Hàn Quốc khi xoay quanh một bối cảnh nghề nghiệp nào đó, phim khá tẻ nhạt – cũng y như những bộ phim Hàn Quốc về ngành nghề khác.

Kim Hyun-jooLee Dong-wook có tương tác mạnh trong phim, nhờ diễn xuất của họ mà phim hấp dẫn hơn, dù rằng diễn biến trong phim khá rời rạc. Không chú trọng chuyện tình yêu, tình cảm của cặp đôi chính trong phim nhẹ nhàng và rất đời thường, và tôi đánh giá cao điều ấy. Chỉ có điều, không có được một kịch bản chắc tay như Story of a Man, cũng là một trong số ít phim Hàn không lấy tình yêu làm chủ đề chính, Partner chỉ là một bộ phim truyền hình bình bình, không có gì nổi bật. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi một bài hát nào trong phim. Điều đáng nhớ nhất, có lẽ là khuôn mặt rạng rỡ của Kim Hyun-joo, một vẻ đẹp giản dị nhưng có chiều sâu, luôn ngời sáng.

Story of a Man

*

– Tên tiếng Hàn 남자이야기 / Namja-i-yagi

– Tên tiếng Anh: A Man’s story hoặc Story of a Man/ The Slingshot.

– 20 tập

– Đài KBS, tối thứ 2 và 3

Một phim không dành cho số đông, mặc dù đối với tôi đây có lẽ là phim xuất sắc nhất của năm 2009, tính trên mọi phương diện: kịch bản, đạo diễn, diễn xuất. Kịch bản chặt chẽ, phát triển hợp lý, biên kịch rõ ràng biết mình muốn gì và đi về đâu, không quan tâm đến ratings hay những yếu tố câu khách thông thường. Đạo diễn chắc tay với những góc quay đầy ý nghĩa. Và tài năng của dàn diễn viên thực sự càng đóng góp vào thành công của bộ phim.

Kim Kang-woo ấn tượng với vai phản diện lạnh lùng tàn nhẫn, đã thích diễn xuất nhẹ nhàng của anh trong bộ phim điện ảnh Gourmet, lối diễn với ánh mắt sắc lạnh đầy mưu mô và tàn bạo của anh trong phim này thực sự đưa anh lên tầm vóc những diễn viên thực lực của Hàn Quốc.

Tôi vốn không thích vai diễn khá ủy mị của Park Yong-ha trong Bản tình ca mùa đông nhưng với SOAM, Park đã thuyết phục tôi với trưởng nhóm Shin ấm áp và láu lỉnh, từ một anh chàng thích rong chơi sau biến cố gia đình đã phải vào tù tội, quay trở lại trả thù kẻ gây hại đến gia đình mình nhưng vẫn chưa mất đi bản tính tốt bụng nơi con người anh.

Park Shi-yeon vốn nhạt nhòa trong My Girl biến hóa đầy ấn tượng thành một cô gái vật chất thực tế, sexy và thông minh.

Xem thêm: Kí Hiệu =)), : V Là Gì - Giải Đáp Ý Nghĩa Của V Trong Các Lĩnh Vực Khác

Park Ki-woong lém lỉnh và trẻ con trong Love Marriage làm người xem ngỡ ngàng trong vai chàng thanh niên tự kỷ đam mê những con số, chuyên gia phân tích thị trường của cả nhóm.

Philip Lee, một trong tứ thần kỳ của The Legend, trở lại đầy quyến rũ với vai chàng thanh niên người Mỹ gốc Hàn, luật sư nhưng lại thích chơi theo luật rừng, cá tính và đào hoa.

Lee Moon-shik, cũng giống như các diễn viên kỳ cựu khác của Hàn Quốc, luôn xoa dịu được những tình huống căng thẳng với lối diễn hài hước nhẹ nhàng.

Han Yeo-woon, một gương mặt dịu dàng thuần khiết, đem đến một trong những bất ngờ lớn nhất của phim, khi mà vai diễn tưởng chừng là vai phụ của cô lại là mấu chốt chính của phim.

SOAM có một cốt truyện tưởng như là không mới, cũng là motif trả thù, nhưng tuyệt nhiên không có những bí ẩn trong gia đình, dòng họ, không có tình tay ba éo le trắc trở. SOAM mang đến cảm giác của Ocean Eleven với những kế hoạch thông minh và mang đậu dấu ấn nhóm chứ không của một cá nhân nào. Và dù thế mạnh của phim Hàn là những câu chuyện tình yêu, tuyệt nhiên đây không phải là điểm nhấn của phim, và tôi cảm ơn biên kịch vì điều đó. Vì như thế, SOAM đưa ra một đột phá cho những bộ phim truyền hình Hàn Quốc, nổi bật ở tính chặt chẽ, logic và rất cá tính.

Cần phải nhấn mạnh rằng, mặc dù tôi đánh giá đây là bộ phim truyền hình Hàn Quốc xuất sắc nhất năm 2009, nhưng đây không phải là bộ phim hay nhất và càng không phải là phim yêu thích nhất của tôi trong năm nay, đơn giản vì tôi không sống chết với nhân vật, không liên hệ được bản thân mình với chính họ, không cảm thấy day dứt hay lẩn thẩn lòng vòng với hậu cảm xúc sau khi xem phim. Đây có lẽ là một bộ phim quá thông minh và tỉnh táo, và điều đó cũng lại chính là nhược điểm của phim, khi nó kiềm chế cảm xúc trong tôi.

SOAM không đạt được ratings cao nhưng ổn định ở mức 8 đến 9 % và đạt giải Phim truyền hình hay nhất tại Seoul International Drama Awards 2009.

Take care of the young lady

*

– Tên tiếng Hàn: 아가씨를 부탁해 / Agassireul Pputakae

– Tên tiếng Anh: Take Care of Agassi / Take Care of My Lady / My Fair Lady

– Previously known as: 레이디 캐슬 / Lady Castle

– 16 tập

– KBS, tối thứ 4 và 5

Thất vọng lớn của năm thuộc về Take care of the young lady. Sự trở lại của nhân viên tiệm “Cà fê hoàng tử” Yoon Eun-hye sau 2 năm vắng bóng trên màn ảnh nhỏ khiến mọi cặp mắt của khán giả đổ dồn vào bộ phim. Đáng buồn thay, sự trở lại lần này không được thành công như mong đợi.

Tôi không hề cho rằng đó là lỗi của YEH, đơn giản đó là vì kịch bản của phim quá dở. Điều đáng kinh ngạc trong năm nay là rất nhiều kịch bản phim truyền hình có vấn đề về nội dung và tính logic. Và vì thế, dù có sở hữu dàn diễn viên giỏi đến đâu, dù đạo diễn có cố gắng cứu bộ phim cách mấy đi nữa, vẫn không thể che lấp được những yếu kém của kịch bản. Một nội dung không mới, toàn những chi tiết lặp lại, hài hước một cách gượng ép, nhân vật thiếu chiều sâu. Điều kinh ngạc là bộ phim vẫn có ratings đạt mức hai chữ số, có lẽ phần lớn nhờ vào tên tuổi của YEH.

Chúc may mắn với dự án tiếp theo, YEH (hay là lại làm một dự án khác với Gong Yoo? Anh ấy xuất ngũ rồi kìa ^^).

Triple

*

– 트리플 / Triple

– 16 tập

– Đài MBC, tối thứ 4 và 5

Triple cũng là một thất vọng lớn trong năm, khi mà tôi háohức mong chờ nó từ cuối năm 2008, với đạo diễn và biên kịch của Coffee Prince, cùng với sự góp mặt của Lee Jung-jae, Yoon Kye-sang, và The Voice Lee Seon-kyun !!! Nhìn xem, với những tên tuổi như thế ai mà không ngóng chờ Triple cho được.

Tôi thú nhận là tôi bỏ dở Triple từ tập 5, gắng gượng vớt vát rằng sẽ xem tiếp các tập còn lại khi nào có thời gian. Nhưng tôi biết đó là tự dối lòng để tự an ủi vì quá trông chờ vào bộ phim mà thôi. Tập 1 của bộ phim thực sự cũng mang lại một niềm hy vọng vì cảm giác tươi mới trẻ trung đúng phong cách đạo diễn Lee cộng với âm nhạc của Tearliner. Nhưng mãi cho đến tập 5 vẫn chỉ là những cảm giác lơ lửng không rõ ràng như thế, không có gì thực sự diễn ra.

Triple gợi cho tôi cái cảm giác của bộ phim Lost in Translation. Nhưng trong khi bộ phim điện ảnh kia là 100 phút lãng đãng mà sâu lắng thì 300 phút đầu của Triple (trên tổng số 960 phút/16 tập) chỉ thoảng quá như gió rồi thôi. Tôi cũng không muốn phí hơn 600 phút còn lại để chìm đắm trong một cơn gió vô thưởng vô phạt như thế.

Lại chờ đợi từ đạo diễn Lee với một dự án khác để có thể khắc trong tim, tỷ như  Coffee Prince chẳng hạn.

You’re beautiful

*

– Tên tiếng Hàn: 미남이시네요 / Minami Shineyo

– Tên tiếng Anh: You’re Beautiful / You’re Handsome

– 16 tập

– Đài SBS, tối thứ 4 và 5

Bạn biết rồi đấy, tôi cũng lười viết blog, nhưng hai tháng qua blog tôi không đề cập đến điều gì khác ngoại trừ những tin tức liên quan đến You’re beautiful, có ý kiến gì phản đối không?

You’re beautiful là bất ngờ lớn nhất của năm. Vì không ai trông chờ nó tạo nên một cơn sốt như vậy. Dù ratings không cao bởi đụng IRIS, dù không được quảng cáo rầm rộ như BOF, dù có nhiều người e ngại tiếp cận nó bởi cái định kiến ban đầu về những bộ phim thần tượng và cái poster mang vẻ nhí nhảnh tuổi thanh thiếu niên, mặc kệ những điều ấy, người ta yêu mến YAB vì đây là một bộ phim dành cho những người mang tâm hồn và trái tim tươi trẻ.

Hội tụ đầy đủ những yếu tố hài hước và lãng mạn của “thương hiệu” Hong Sister, YAB càng mê hoặc người xem bởi vai diễn ấn tượng nhất từ trước đến giờ của Jang Geun-suk cộng với vẻ duyên dáng đáng yêu của Park Shin-hye và lối diễn chân thật xuất thần của chàng ca sĩ Lee Hong-ki cùng sự dịu dàng ân cần của tân binh Jung Yong-hwa.

Dù vẫn mắc những yếu tố dài dòng và chút bi kịch lắt léo thường gặp trong các tác phẩm của họ, Hong sister có lẽ cũng rút kinh nghiệm hơn trước, giải quyết vấn đề trọn vẹn hơn. Và những thắt mở cùng các yếu tố bất ngờ và sáng tạo của họ khiến khán giả không lường trước được, ngày càng bị cuốn vào vòng xoáy của phim. Tôi không quan tâm đến những thiếu sót đầy rẫy của phim và cả những chi tiết phi thực tế mà chỉ quan tâm đến sự phát triển tính cách nhân vật, điều mà một bộ phim thần tượng khác hoàn toàn bỏ rơi điều này (bạn biết là phim nào rồi đấy). YAB có vô số sạn trong khâu biên tập và cả những gấp gáp hụt hẫng khi cắt xén bộ phim cho kịp với lịch phát sóng. Nhưng tôi có những giây phút thư giãn và thoải mái cùng bộ phim, và cái cảm xúc được làm một người trẻ tuổi cùng tình yêu ngốc nghếch trẻ con là cái mà tôi đang tìm kiếm, khó khăn lắm mới gặp lại được trong nhan nhản những phim truyền hình Hàn Quốc hiện nay.

OST của phim là một hiện tượng, các sản phẩm ăn theo cũng nhanh chóng được tung ra thị trường. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi bản thân tôi cũng sắm lấy cho mình một con thỏ lợn và 2 cái OST, cùng bản DVD-Director Cut đã được đặt trước đợi đến ngày nhận hàng.

Jang Geun-suk, cứ nhìn vào topic Đánh thức cảm xúc – yêu phim Hàn phần 3 trên Webtretho thì biết. Phần 3 với 100 trang trong 2 tháng hầu như chỉ toàn thông tin về YAB và em Sukkie của các chị đã có chồng có con !!! Blog của Ginko cũng không ngoại lệ đâu !

Một số bộ phim đã xem lướt

IRIS

*

Tôi xem được 2 tập đầu của phim thì tạm dừng lại vì mải theo dõi tình hình nhóm nhạc A.N.JELL và các thành viên của nhóm !

Không dám có ý kiế gì, vì mới chỉ là ấn tượng ban đầu. Giống như City Hall, phải đến tập 5 trở đi (trên tổng số 20 tập) mới thấy thật sự cuốn hút, có lẽ tôi sẽ tiếp tục IRIS khi có thời gian. Vì 2 tập đầu tiên của phim dù không thu hút nhưng cũng xuất sắc và đủ gợi trí tò mò. Chờ nhé, IRIS.

Heading to the Ground

*

Xem được 1 (hay là 2 nhỉ?) tập đầu vì muốn thử xem Jung Yun-ho, trưởng nhóm DBSK diễn xuất ra sao, cộng với việc tôi thích bóng đá và cũng khá có cảm tình với Go Ara sau Who Are You mặc dù cô bé diễn xuất cũng chẳng khá khẩm gì trong phim đấy.

Hai tập đầu, úi chao là ngượng thay cho diễn xuất của hai diễn viên chính, nhưng tôi không hề trách họ vì thông cảm cho nghiệp diễn còn non nớt của họ. Nhưng cái chính là kịch bản, vâng, lại là kịch bản, chẳng có gì hấp dẫn thú vị cả. Lại bỏ cuộc, và có lẽ cũng là một quyết định đúng đắn vì phản hổi về bộ phim cũng không được tốt cho lắm.

Những phim của năm 2009 sẽ tìm xem

Will it snow for Christmas?

*

Biên kịch Lee Kyung-hee của Let’s Go To School, Sang-doo!, I’m Sorry, I Love You (top 2 Kdrama của tôi), A Love To Kill Thank You.

Đạo diễn Choi Moon Suk của What happened in Bali

Cùng với diễn xuất của Go SooHan Ye-seul.

Được phát sóng sau khi You’re beautiful kết thúc, WISFC mới bắt đầu ngày 2/12, sẽ kéo dài đến cuối tháng 1. Không nói nhiều, phim của cặp đôi biên kịch Lee và đạo diễn Choi thì không thể bỏ qua. Tôi sẽ đuổi kịp phim này trước khi phim kết thúc, hiện phim đang được phát sóng đến tập 8.

Tamra the Island

*

Được nghe rất nhiều lời khen ngợi về phim này. Đây là một bộ phim cuối tuần và vì ratings không cao nên MBC đã cắt giảm từ 20 tập phim xuống còn 16 tập, mặc cho phim đã quay xong từ trước khi phát sóng. Tôi sẽ tìm xem phim này khi bản DVD đầy đủ 20 tập ra mắt.

Accidental Couple/That Fool

*

Một phim với Hwang Jung-min và Kim Ah-jong. Tôi chỉ mới xem Hwang Jung-min trong vài cảnh của bộ phim điện ảnh A Bittersweet Life (Lee Byung Hun thủ vai chính), và đang rất tò mò vì mọi người nhắc đến tài năng của anh rất nhiều. Sẽ theo dõi phim này dù nó không được nổi tiếng cho lắm (??!).

Tổng kết

Phim xuất sắc nhất

Story of A Man

Phim hay nhất

Brilliant Legacy

Cho một kịch bản chặt chẽ, giàu tính nhân văn, đạo diễn và diễn xuất đều ổn.

Phim yêu thích nhất

You’re beautiful

Cho tôi trở lại với tuổi 20 và tình yêu đầu trong sáng.

Cặp đôi yêu thích nhất

Chà, rất khó lựa chọn cặp đôi nào được yêu thích nhất. Và một điều đặc biệt là năm nay phim của SBS chiếm nhiều vị trí trong bảng xếp hạng yêu thích của tôi. Trong số các cặp đôi của họ, Cha Seung Won – Kim Sun Ah (City Hall)Jang Geun Suk – Park Shin Hye (You’re beautiful) là hai cặp có tương tác mạnh nhất (tôi chưa xem Smile, You nên ko biết Lee Min Jung – Jung Kyung Ho hợp tác ăn ý đến mức nào).