Truyện sự trả thù của mẫu đơn

Anh vừa new tới.Ngoài ý mong mỏi lại nghe được một điều mà có dùng hết lao động trí óc cả đời này anh cũng bắt buộc tưởng tượng ra được.Anh tưởng lầm phải không? Tuyết Vũ vừa nói, cô là Tường Lam? Sao cô rất có thể là Tường Lam được? Chuyện này là sao? Cuối cùng, lần chần nghĩ gì, anh chọn cách ở bên phía ngoài nghe lén, ko đi vào.Tuyết Vũ không trả lời ông ta, liên tiếp mạch truyện của bản thân mình với giọng ảm đạm như quỷ vương trườn lên từ bỏ dưới âm ti đòi mạng."Từ ngày tôi lấy đàn ông ông, luôn xảy ra hầu hết chuyện không kiếm ra đầu mối.Chắc hẳn ông sẽ nghĩ ra được ai làm rồi đề xuất không?" Em trai ông, Lục Cảnh Hàng biến chuyển mất.Cổ phần công ty bị thu mua.Đoạn radio trong lễ đính ước Lục Nhược Uyên...Ông biết, đằng sau toàn bộ những chuyện này là Tường Lam làm, đúng không? cập nhật chương tiên tiến nhất trên .net Nhưng vững chắc ông ko thể ngờ đâu tới, Mạc Tường Lam đó là Trần Tuyết Vũ, là bé dâu bao gồm tay ông chọn về làm vợ cho nam nhi mình!" Thần Hạo chấn động.Lần này anh không tưởng lầm nữa, đều gì Tuyết Vũ nói anh số đông nghe rõ mồn một.Anh hoang mang.Chuyện này vô cùng cuộc là sao? Bà Lục đi ra bên ngoài đã về. Tự xa thấy nam nhi cứ thập thò quanh đó cửa, bà thấy lạ.Bà toan lên tiếng, lại thấy dung nhan mặt nhỏ không được ổn, rước làm cạnh tranh hiểu mà yên lặng đi tới.Trong phòng, cuộc đối thoại nóng bức đầy thù hận vẫn tiếp tục diễn ra, lúc bà Lục còn chưa kịp lên giờ hỏi nhỏ trai."Mày...là mày...tất cả những là nhắc hoạch của ngươi sao?" Lục Bạch Văn càng sốc hơn, dẫu vậy không mất quá nhiều thời gian để tiêu hóa như Lê Hùng, chẳng qua quanh đó trợn trừng đôi mắt ra, ông ta không thể làm cái gi hơn với loại thân tàn vô bổ này.Ông ta rất ao ước nhấc tay lên, bóp bị tiêu diệt Tuyết Vũ.Nhưng, đây là điều không thể.Sự trở ngại này so với bay lên phương diện Trời thì không khác là mấy."Không sai.Là tôi." Tuyết Vũ quá nhận, sự oán hận tụ tập bao nhiêu trong năm này giờ được phóng thích, tuôn trào ra như bão lũ: "Tôi đó là Mạc Tường Lam, đàn bà Mạc Lâm, người luôn luôn coi thứ người lòng dạ rắn rết như ông là anh em chí cốt.Là con nhỏ xíu mà ông luôn luôn lùng sục tìm kiếm kiếm xuyên suốt mười bảy năm qua.Là con bé nhỏ mồ côi bố mẹ chỉ sau đó 1 đêm đã thoát được lưỡi hái tử thần của ông.Lục Bạch Văn, tôi đã trở về rồi.Bất ngờ không? chắc hẳn có nằm mê ông cũng không nghĩ là ra, tôi đó là người ông không xong tìm lấy đâu nhỉ? không hẳn suốt mười tám năm qua, ông vẫn luôn luôn không xong cho người tìm tìm tôi sao.Không cần ông rất mong muốn băm thấy tôi ra sao.Bây giờ đồng hồ tôi vẫn đứng tại chỗ này rồi ông mau dậy đi.Còn nằm liệt ra đấy làm cho gì." Thần Hạo thấy tại bản thân ù đi, không hiểu gì cả.Giống như Thần Hạo, bà Lục nghiệt mặt ra, ko hiểu ông xã và con dâu đang nói loại gì.Chỉ là bà ý thức được, cuộc rỉ tai kia ẩn giấu một kín động trời.Bà vắng lặng nghe, cả thở mạnh mẽ cũng không dám.Chỉ sợ bạn trong chống phát hiện ra mình."Con khốn..." Lục Bạch Văn bị thách thức tức giận đôi mắt đỏ ngầu, mặt vặn vẹo vẹo cả lên, nhưng thanh quản ngại chỉ có thể thều thào: "Vốn tạo nên đã nghi ngờ mày rất rất có thể là Mạc Tường Lam...nhưng sau đó chỉ vì chưng cái bản giám định DNA bị tiêu diệt tiệt kia, và phần lớn gì ngươi thể hiện.Tao đã vứt bỏ nghi hoặc kia..." Thật xứng đáng hận mà! cảm hứng biết sự hoài nghi của bản thân là đúng khi mà không thể làm gì khiến lục đậy ngũ tạng của Lục Bạch Văn rét lên, cứ ao ước nổ tung ra luôn luôn vậy.Hận cấp thiết giết người được ngay lập tức lập tức.Làm sao ông ta bao gồm thể gật đầu đồng ý được sự thật trêu bạn này chứ.Cứ cho rằng Mạc Tường Lam là 1 trong ai đó, vẫn chưa xuất đầu lộ diện.Nào ngờ, nó vẫn luôn ở trước phương diện ông ta, còn sống cùng mái nhà, hận độc nhất vô nhị nó còn là vợ đàn ông ông ta.Tuyết Vũ ghi nhớ tới chuyện đó, bố thí mang lại ông ta một giải thuật đáp: "Đó là vì vì, tôi sẽ giở chút mánh lới lên mái tóc của chính mình và bố Cường.Vì thế, tác dụng ông dành được mới ra cùng thông thường huyết thống" Lục Bạch Văn như bị bóp nghẹn vậy.Là ông ta đã sơ suất rồi sao? Nếu thời điểm đó ông ta tiếp tục chú ý Trần Tuyết Vũ, thì chắc chắn sẽ không rơi vào hoàn cảnh kết viên này."Cảnh Hàng, em trai ta đâu? mày đã làm những gì chú ấy?" Ông ta thứu tự hỏi từng vấn đề.Tuyết Vũ đựng giọng quỷ dị: "Lục Cảnh hàng sao? Ông chớ lo, giờ ông ta có cuộc sống tốt nhất trong nhà thương điên.Hàng ngày ko phải làm cái gi cả, có bạn bưng cơm nước rót cho.Còn sướng hơn ông gấp trăm lần." Không nghi vấn gì, Lục Bạch Văn lại bị kích động: "Sao mày dám làm vậy với chú ấy?" mặc dù rằng Lục Cảnh sản phẩm từng làm chuyện bao gồm lỗi cùng với ông ta.Nhưng nói sao gã cũng chính là em trai, là người cùng ông ta chảy phổ biến dòng máu, biết em trai mình bị đối xử tệ như vậy, sao có thể không tức giận mang đến được.Em trai của ông ta, chỉ tất cả ông ta mới có quyền xử phạt.Cập nhật chương tiên tiến nhất trên .net Tuyết Vũ bật cười, một thú vui gai góc chói tai: "Sao vậy? bắt đầu chừng này mà ông vẫn kích động đến vậy rồi sao.Vậy ví như ông biết cậu con trai út nhỏ xíu bỏng của ông, Lục Khang Dụ trở thành bé nghiện cờ tệ bạc lẫn ma túy nhiều ngày mà không bị phát hiện.Người bà xã ông luôn yêu thương nước ngoài tình.Cậu nhỏ rể quý đột nhiên phản bội, bỏ hôn trong ngày cưới...khiến con gái ông phân phát điên.Tất tần tật đều vì chưng tôi đứng đằng sau thao túng, thì ông sẽ ráng nào trên đây hả?" Ầm!!! Cả cha người, vào lẫn không tính phòng đông đảo như bị sét tấn công xuống đầu.Đầu óc quay cuồng."Ý mi là gì...những chuyện đó, hầu như là thủ đoạn của mày?" hệ hô hấp của Lục Bạch Văn bỗng chuyển động một bí quyết khó khăn.Bảo sao người vk ông ta luôn luôn tin tưởng lại gặm cho ông ta một cái sừng to như vậy.Hóa ra là nhỏ khốn này giở trò! tin tức này khiến cho ông ta không chịu nổi, bọn họ kịch liệt, nôn cả ra máu.Ngụm tiết đỏ tươi không một ai hứng hộ, cứ thế bắn xuống tấm chăn white color đắp trên fan Lục Bạch Văn, tung tóe khắp nơi, từng lấm chấm đỏ, trông hết sức kinh dị, khiếp tởm.Bên khóe mồm của ông ta, vương vãi lại một vệt đỏ, không chịu đựng rơi.Một trận bọn họ này, như rút đi một nửa công sức của con người mà đội chưng sĩ phụ trách sẽ vất vả mấy trong ngày hôm qua mới kéo lại về được mang đến ông ta.Mệt tan rời, thở hừ hừ ko ra hơi, ngực đau muốn tắt thở.Nhưng thời gian này, nào gồm ai chú ý tới điều đó.Tuyết Vũ nhìn dòng chăn được tổ điểm một giải pháp thô kệch ấy, bồi thêm 1 câu: "Ông bao gồm biết, vày sao bác bỏ sĩ nói ông bị tai biến mà giờ đồng hồ lại nôn ra máu không?" "Mày có ý gì? Nói trực tiếp ra hết đi, sút úp mở mang lại tao!" Tuyết Vũ nghịch móng tay vừa mới được thợ tô vẽ cánh hoa sen vào hôm qua."Ông còn nhớ phát đạn ông bị bắn trúng vào cái ngày giỗ ba mẹ tôi tại chiêu tập

*
*
.